|
Lời Tự T́nh
Trong Thi Nhạc
Vương Trùng Dương

Lời Tự T́nh Trong Thi Nhạc
Tự
ngh́n xưa
thi ca và âm nhạc đă thể hiện tiếng nói mang niềm rung cảm dạt dào, sâu đậm của con tim. Ngôn ngữ thi nhạc tuy ngắn gọn nhưng
đă truyền
đạt
được
tâm tư,
t́nh cảm, tâm t́nh dâng hiến cho nhau trong trái tim, trong cuộc sống
con người.
Nếu
t́nh yêu là chiếc
cầu
th́ t́nh tự
là nhịp
cầu
nối
kết
với
nhau và, tiếng
nói yêu đương
khởi đi qua lời tự t́nh. Theo thần thoại Hy Lạp, trong chín vị thần nữ th́ năm vị thần chiếm ngự thi ca mà ba vị chi phối nguồn t́nh ái, lăng mạn, trữ t́nh... V́ vậy, ngôn ngữ của thi ca dễ được cảm nhận, dễ dàng bày tỏ. Và, khi ngôn ngữ đó có vần điệu, mang âm hưởng trầm bổng, nó dễ dàng đi vào cung bậc, ru thế nhân vào suối nguồn âm thanh.
Khuynh hướng
lăng mạn
được
h́nh thành
ở
Âu Châu vào thế
kỷ
XVIII được
đề
cao về
sự
thăng hoa t́nh cảm
và trí tưởng
trong sáng tạo
nghệ
thuật.
Đem thực
tại
từ
cuộc
sống,
t́nh cảm
cá nhân tô điểm
bởi
mộng
mơ,
bày tỏ tiếng nói trung thực của trái tim ra khỏi khuôn phép bị trói buộc từ thuở xa xưa.
Từ đó văn học
nghệ
thuật
nói chung, thi ca và âm nhạc nói riêng đă tạo
ảnh hưởng sâu rộng đến khắp nơi.
Những khuôn mặt
lớn
trong thi ca như
Chateaubriand, Lamartine, Alfred de Musset, Alfred de Vigny, Victor
Hugo, Avers... Và, những nhạc sĩ tài danh như
Wolfgang A. Mozart, Robert Schumann, F. Schubert, Carl M.V Weber, Felix
Mendelssohn, Hector Berlioz, Claude Debusy, G. Bizet, R. Wagner, Franz
Liszt, F. Chopin, J. Brahms... gieo thi hứng
và hồn
nhạc
chu du bốn
phương.
Vào tiền
bán thế
kỷ
XX, không khí lăng mạn
trữ
t́nh được
du nhập
vào Việt
Nam tạo
dựng
khung trời
mới
trong thi ca và nét nhạc trữ t́nh trong bước khởi đầu nền tân nhạc được đánh dấu vào thời tiền chiến. Qua năm tháng, dần đà trải rộng trên đất nước,
ảnh hưởng mạnh mẽ cho đến nay.
T́nh yêu, trái tim và ngôn ngữ thi nhạc được thổ lộ, dàn trải qua tâm sự, nỗi niềm đôi lứa,
ảnh hưởng từ làn gió mới Tây phương
được du nhập
vào đất
nước.
Nhiều
khuôn mặt
sáng tạo
trong thi ca và âm nhạc
đă tô điểm
trong vườn
hoa Văn học
Nghệ
thuật
qua ḍng thơ
và ư nhạc trữ t́nh đă vượt thời gian và không gian trong cơn
thăng trầm
của
lịch
sử.
Có người
tự
trói buộc,
vong thân, chối
bỏ
thời
hoa mộng
với
con tim nhưng
tác phẩm nghệ thuật vẫn là chứng tích của thời kỳ phát triển trong buổi b́nh minh. Có người được sống trong bầu trời tự do để tiếp nối niềm rung cảm sâu xa của con tim để làm cho vườn hoa nghệ thuật càng thêm phong phú.
Theo ḍng thời gian và theo tiếng vọng của con tim trong t́nh yêu, lời tự t́nh được bàng bạc thể hiện qua thi nhạc:
Nhà thơ
Hồ Dzếnh mở cửa với lời tỏ:
“Em
ạ, ḷng tôi, tôi ngỡ đâu
Đă dâng em hết buổi ban đầu;
Trời xưa
huyễn mộng
màu hoa nắng
Trong thoáng thơ
vàng, len ư đau ...”
Xuân Diệu đa t́nh, đa cảm với Tương
Tư, Chiều:
“Bữa nay
lạnh mặt trời đi
ngủ sớm
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em ...
... Anh nhớ tiếng. Anh nhớ h́nh. Anh nhớ
ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em
ơi”.
Lưu Trọng Lư
trong phong trào thơ mới không c̣n rụt rè, bộc lộ cụ thể với Giang Hồ:
“Hăy
nhích lại đưa
tay ta nắm
Hăy buông ra đằm thắm nh́n nhau
Rồi trong những phút giây lâu
Mắt sầu gợn sóng, ḷng đau rộn t́nh”.
Và, h́nh
ảnh đó được bắt gặp
ở Vũ Hoàng Chương,
nhà thơ phiêu lăng trong men rượu và men t́nh trong bài
Quên:
“Đă hẹn với em
rồi;
Không tưởng tiếc
Quăng đời xưa,
không than khóc ǵ đâu!
Hăy buông lại gần đây làn tóc biếc
Rát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu”.
Nhà thơ
Hàn Mặc Tử, con người mang nhiều bất hạnh trong cuộc sống, đă bày tỏ trong Âm Thầm:
“Em
có ngờ đâu
trong những
đêm
Trăng ngà giải bóng mặt hồ êm
Anh đi thơ
thẩn như
ngây dại
Hứng lấy hương
nồng trong áo em”
Cùng thời
điểm
và cũng bạn
thơ
với nhau, Bích Khê tỏ t́nh qua Tỳ Bà:
“Yêu
nàng bao nhiêu trong ḷng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu t́m đào nguyên cho xa xôi
Đào nguyên trong ḷng nàng đây thôi”
Một
trong những
bài thơ
tuyệt vời trở thành thân quen thời tiến chiến và được nhắc măi đến mai sau như
Tống Biệt Hành, thơ
của
Thâm Tâm:
“Đưa
người, ta không đưa
qua sông
Sao có tiếng sóng
ở trong ḷng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?”
Lời
tự
t́nh cho nhau không chỉ
dành riêng phái nam mà
ở nữ giới. Nhà thơ
Ngọc Tuyết, qua 3 thi phẩm
Giọt
Đầy
Giọt
Vơi,
Lá Trở và Sang Mùa, mang tâm sự của ḿnh để dàn trải với tha nhân. Và, lời
tự
t́nh được
bày tỏ:
“Vô tư
anh rắc hạt yêu
Để thơ ngái ngủ trong chiều hư
không
Dẫu mai phố chật người đông
Anh qua xin nhớ đă từng có em”...
Có muôn vàn bài thơ,
có hàng trăm t́nh khúc đă đi vào trái tim giới thưởng ngoạn qua bao năm tháng, âm nhạc là nghệ thuật dễ truyền đạt nhất từ trái tim sáng tạo
đến
trái tim thưởng
thức.
Ở
đó, lời
tự
t́nh như
sự mê hoặc lôi cuốn hấp dẫn, điển h́nh với:
Ca khúc Đừng Xa Nhau của Phạm Duy:
“Đừng xa
nhau! Đừng
quên nhau!
Đừng rẽ khúc t́nh nghèo
Đừng chia nhau nỗi vui, niềm đau
... Đừng im hơi
đắng cay rời nhau”
Ḍng thơ
của khuôn mặt sớm đa t́nh Hoàng Cầm trong tuổi
ấu thơ,
ṇi t́nh đó vẫn
c̣n nóng bỏng
cho đến
tuổi
già với
T́nh Cầm,
được
Phạm
Duy phổ
thành ca khúc:
“Nếu anh
c̣n trẻ như
năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Rồi những chiều vàng phơ
phất lại
Anh đàn, em hát níu xuân xanh”
Quang Dũng nổi
tiếng
với
ḍng thơ
đầy hào khí và lăng mạn
ở thập niên 40, bài Đôi Mắt Người Sơn
Tây qua ḍng nhạc
của
Phạm
Đ́nh Chương
làm sống lại tên tuổi của Quang Dũng khi
ở bên kia vỹ tuyến:
“Vừng
trán em vương
trời quê hương
Mắt em d́u dịu buồn Tây phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương”
Ca khúc Mộng Dưới Hoa của Phạm Đ́nh Chương
được phổ
rất
tuyệt
qua ḍng thơ
Đinh Hùng:
“Nếu bước chân ngà có mỏi,
Xin em dựa sát ḷng anh.
Ta đi vào tận rừng xanh
Vớt cánh dong vàng bên suối”
Bài thơ
Cần Thiết của Nguyên Sa, Song Ngọc phổ nhạc:
“Không có anh lấy ai đua em đi học về
Lấy ai viết thơ
cho em mang vào lớp học
Ai lau nước mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa
em đi chơi trong chiều mưa”
Anh Bằng
dựa
vào ư thơ
viết thành ca khúc Nếu Vắng Anh:
“Nếu vắng
anh, ai d́u em đi chơi
trong chiều lộng gió
Nếu vắng anh, ai đợi chờ em khi sương
mờ nẻo phố
Nếu vắng anh, ai đón em khi tan trường về
Kề bóng em ven sông chiều chiều, gọi tên người yêu”
Mang h́nh
ảnh lăng mạn
ở Pháp, giữa thập niên 50, thơ
Nguyên Sa được
xem như
những trang thư
cho t́nh yêu cho tuổi
trẻ,
Paris Có Ǵ Lạ
Không Em được
Ngô Thụy
Miên phổ
nhạc:
“Anh sẽ cầm lấy đôi
bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa ḿnh xa cách
Anh vẫn được nh́n mây trắng bay”
Ngô Thụy
Miên đem vào cung bậc
chất
ngất
yêu thương
trong Tháng Sáu Trời Mưa,
thơ Nguyên Sa:
“Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tṛn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như
gió thoảng
trên vai
Anh sẽ nhớ suốt đời mưa
tháng sáu”
Hoàng Thanh Tâm phổ thành ca khúc bài thơ
trên và tô điểm
thêm:
“Ḿnh dựa vào
nhau cho thuyền ghé
bến
Sưởi
ấm đời nhau bằng những môi hôn
Ḿnh cầm tay nhau nghe t́nh dâng sóng vỗ
Hăy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn”
Du Tử
Lê đến
với
thơ
t́nh từ thập niên 60, và trở thành khuôn mặt tên tuổi nơi
hải ngoại. Với Du Tử Lê, ngôn ngữ, t́nh yêu là
lẽ
sống
mầu
nhiệm
trong sáng tạo
nghệ
thuật.
Với
Hiến
Chương
T́nh Yêu, thơ Du Tử Lê, “c̣n lời
đường
mật
nào hay hơn,
quyến rũ hơn”?
được Nguyên Bích
viết
thành nhạc
phẩm:
“Khi em lạnh
tôi biến
thành ngọn lửa
Đốt yêu thương
than nóng hực ân
t́nh
Cả ngh́n chương
chỉ chép
chuyện đôi
ta
Khi em viết tôi biến thành giấy bút”.
Chàng Du Tử
ṇi t́nh nầy
ru t́nh nhân qua Một
đời
Để
Nhớ,
nhạc
của
Song Ngọc
“Chỉ nhớ người
thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi
ai
Em đi để lại hồn thơ
dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai”
Bên cạnh
Song Ngọc,
Trần
Duy Đức
phổ
thành ca khúc Chỉ
Nhớ
người
Thôi Đủ
hết
Đời
Từ
nơi
xa xôi, Thái Tú Hạp ngỏ lời thăm hỏi qua Chiều Nhớ Hoàng Thành, Khúc Lan đem ḍng thơ
vào nét nhạc:
“Em vẫn giữ bài
thơ
trong chiếc nón
Dù cho đời mưa
nắng đuc Kim Luông
Mưa
có buồn
trên đôi bờ thương
bạc
Em vẫn c̣n thắp lửa đợi chờ anh?”
Những
ḍng thơ
trong bài Ma Soeur của Nguyễn Tất Nhiên được Phạm Duy đưa
vào
cung bậc làm thăng hoa t́nh yêu giữa tâm hồn lăng tử với người t́nh bé nhỏ qua ca khúc
Em Hiền
Như
Ma Soeur:
“Ta nhờ em ru ta
Hăy ru tên vô đạo
Hăy ru tên khờ khạo
Em yêu nầy em yêu”
Ngày nay,
ở hải ngoại rất nhiều bài thơ
được phổ thành ca khúc, nhiều
phạt
phẩm
nói lên tiếng
nói của
con tim đầy
ngọt
ngào yêu thương
để chia xẻ, an
ủi vỗ về cho nhau trong tháng ngày lưu
lạc,
trong cuộc
sống
tha hương.
Từ ngh́n xưa
cho đến nay, từ
Đông sang Tây, ngôn ngữ
t́nh yêu không có ǵ thay đổi, không có ǵ khác lạ, nếu có, chỉ thay đổi từ rụt rè, e
ấp sang dạn dĩ, táo bạo, từ
lời
lẻ
bóng gió,
ẩn
dụ,
nên thơ
sang gợi dục, cuồng nhiệt, đam mê... Lời tự t́nh có khi chứa đựng sự đường mật, lừa dối, quyến rũ, ru ngủ để lôi kéo đối tượng vào ṿng tay ân t́nh nhưng
vẫn
là nhịp
cầu
trao đổi
để
làm đẹp
ḷng nhau, dù biết
lọc
lừa
nhưng
có c̣n hơn không! Nghệ
sĩ sáng tạo
cho tâm sự
của
ḿnh cho tha nhân, và không có ǵ đẹp bằng mượn nó để tỏ bày từ tiếng vọng trái tim.
Trích từ
http://vantuyen.net
|