Home

 
 

T́nh S Phượng Cu Hoàng

    Vương Trùng Dương

 

 

1. T́nh sử Phượng cầu Hoàng

                        “Phượng h, phượng h quy c hương
                 Chu du tứ
hi cu kỳ hoàng”.

Ngh thut có mi liên h mt thiết, gn lin vi cuc sng. Là cht liu, hn và xác, hương hoa và thể phách; và, ngược li. Trong thế gii ngh thut, âm nhc như người bn đng hành vi con người t lúc sinh ra đến khi vĩnh bit cơi đi. Âm nhc có tác dng mănh lit, có sc lôi cun kỳ l, cht cha đam mê đy quyến rũ trong tâm hn theo tng trng thái h, n, ái, ... biến thiên theo h ly cuc sng.
Ngôn ng
ca âm nhc rt đơn giản nhưng biến thành ngôn ng vô cùng đa dng, phong phú, vi diu. Đó cũng là ngôn ng chung ca nhân loi, không c̣n không gian, thi gian, không c̣n phái tính, tui tác... cho c lúc tnh lúc mê, cho c cm nhn ca k chính người tà. Ngôn ng âm nhc là ngôn ng chung ca con người, không có biên cương, bất lun thi gian... cm nhn, thưởng thc, rung cm theo tng giai điu, cung bc.

Nhà văn Kim Dung trong toàn b
tiu thuyết kiếm hip t “Thư Kiếm Ân Cu Lc” đến “Lc Đnh Kư”... đă đ cp âm nhc tr thành “vơ hip kỳ t́nh” trong thế gii vơ lâm. Nhng tay kiếm khách thượng tha trong chn vơ lâm đă x dng nhc khí như vơ công tuyệt k chn đng giang h. Cây đàn ca Côn Luân tam thánh Hà Túc Đo vi “Không Sơn Điều Ng” khiến c chim muôn nhp vào cung bc, ngc tiêu ca Đông tà Hoàng Dược Sư, đảo ch Đào Hoa, tiếng đàn ca Tây đc Âu Dương Phong trong “Đàn Chỉ Thn Thông”, khúc “Đi Giang Đông Kh”... làm đo điên qun hùng, gây chn đng vơ lâm. Tiếng đàn tranh ca Âu Dương Phong đă làm cho Hoàng Dược Sư khốn đn. Mc Đi tiên sinh, chưởng môn phái Hành Sơn, con người phiêu lăng, ngao du đây đó vi cây dao cm và ni danh vơ lâm vi khúc “Tiêu Tương Dạ Vũ”. Trong đáy cây dao cm được giu lưỡi kiếm nh, tht mng; khi Mc Đi rút kiếm, kiếm khí vô cùng li hi làm vơ lâm khiếp đm nên được xưng tụng “cm trung tàn kiếm, kiếm phát cm âm”. Cây dao cm ca nhân vt quái d Khang Qung Lăng vi tiếng đàn hư hư thực thc, điên đo qun hùng.

Tác ph
m “Tiếu Ngo Giang H” làm mê say hàng triu người trên thế gii, được dng thành phim rt ăn khách đă dùng âm nhc làm đ tài cho “vơ hip kỳ t́nh”. Lưu Chính Phong là sư đệ ca Tiêu Tương Dạ Vũ Mc Đi tiên sinh, chánh đo & Khúc Dương, trưởng lăo Ma giáo, cao th ca Triêu Dương thần giáo, hc đo - k thù truyn kiếp - đem dao cm và tiêu ph to thành khúc nhc Tiếu Ngo Giang H. Khúc Dương với thiết cm, Lưu Chính Phong với tiêu ph cùng song tu, đem vi diu ca âm nhc vào cơi mng và thc cuc đi. Tiếu Ngo Giang H được phóng tác t âm điu c xưa do hai nhạc c sáo & đàn phi hp tuyt diu, ḥa điu vi thiên nhiên “thanh phong minh nguyt”.
L
ưu Chính Phong & Triêu Dương đă phá vỡ, bt chp lut l phân chia trong gii giang h khi dùng âm nhc đ hóa gii biên gii nên b thm bi theo truyn thng c chp ca gii vơ lâm.

Ti
ếu Ngo Giang H tái xut giang h vi đôi trai tài gái sc: Lnh H Xung phái Hoa Sơn & thánh cô Nhậm Doanh Doanh, ái n ca Nhm Ngă Hành, giáo ch Triêu Dương thần giáo. Cuc tao ng bt ng gia chàng trai phiêu bt vi giai nhân nơi ngơ Lục Trúc đưa đến mi t́nh ngang trái gia bch đo và hc đo qua âm nhc. Khúc “Tiếu Ngo Giang H” tr thành vơ công tuyt k, huyn diu, huyn hoc, kỳ bí... gây kinh thin đng đa trong chn vơ lâm. Trên ba ngh́n anh hùng ho hán, vơ ngh đy ḿnh, vơ công xut chúng đang vây hăm Lnh H Xung đ bn ct bng tái mt kinh hoàng, tuôn nhau đào thoát khi nghe thoang thong tiếng nhc ca thánh cô làm xiêu hn bt vía. Hp tu cm tiêu vi Lnh H Xung & Nhm Doanh Doanh, vi âm nhc, vi t́nh yêu, vi tuyt k vơ hc đă làm mê hoc con người qua “Tiếu Ngo Giang H”. Cm nhn nh hưởng t cung bc và nhân vt vào thi xa xưa, trước công nguyên đ nói lên cái uyên nguyên, huyn nhim ca âm nhc, hư cấu thành “tác phm ngh thut” trong thế gii vơ lâm, âm điu c xưa đó, thấp thoáng bóng dáng ca “Phượng Cu Hoàng”.

T
ương truyền rng, vào thi Xuân Thu (722-481 trước công nguyên), Tiêu S được Ngc Hoàng ban cho ng tiêu bng ngc; tiếng tiêu ta h tiếng phng hoàng tung mây lướt gió va gáy va vũ điu. Khi Tiêu S thi, mây ngũ sc hin lên, nhp nhô, bng bnh, chim chóc bn phương bay đến múa lượn cùng ct tiếng hót chung quanh núi rng như thiên đường huyn o.

L
ng Ngc, con gái vua Tn Mc Công, nhan sc dim o, có tài ngh thi ng sanh. Nhà vua m cuc tuyn chn Pḥ mă nhưng Lộng ngc chưa có đối tượng va ư. Tiêu S h san, đến chn cung đ́nh tr tài ngh thi tiêu, c triu đ́nh nhn ngơ, Lộng Ngc say đm. Nhà vua đúng ra kết duyên Lng Ngc cho Tiêu S. Tiêu S dy cho Lng Ngc thi tiêu, trong ṿng na năm Lng Ngc đă thi điêu luyn khúc “Phượng Hoàng”. Khi hai v chng ḥa vi nhau khiến cho chim muông, sinh vt lc văo cơi âm thanh huyn diu.

R
i mt đêm trăng thanh gió mát, hai v chng cm hng đem tiêu & sanh ra ha khúc “Phượng Hoàng”, âm thanh thánh thót, cao vút... bay tn tri xanh. Có con xích long & con t phng bay xung. Tiêu S ci xích long, Lng Ngc ci t phng bay thng lên chn bng lai tiên cnh.

Nhà Ti
n Hán Trung Hoa được h́nh thành khi Lưu Bang lên ngôi Hoàng đế năm 202 trước công nguyên - Cao t nhà Hán - dng nên cơ nghiệp nhà Hán. Theo “Trung Quc S Cương”, Hán Vơ Đế là bc hùng tài, sùng nho hc, ưa thần tiên... v́ vy “Vua Vơ đế lp nhc ph, lượm nhng câu ca ca các nước Triu, Đi, Tn, S, sai Lư Diên Nhiên hip lut, Tư Mă Tương Như đặt li, th nhc ph ra đi t đó”. Trước đó, nhă nhc ch dùng trong các đin l ca Triu đ́nh rt được tôn sùng nhưng đến đi Hán b mt dn nh hưởng. “Nhc Ph là bài ca ph vào nhc, có 2 loi: loi 5 ch & loi 7 ch. Loi 5 ch chu nh hưởng ca Kinh Thi; loi 7 ch chu nh hưởng ca S T. Trong nhc ph, thơ đời Hán đă có nhiu bài miêu t rơ ràng, có ngh thut, và nhiu bài dân ca ging mc mc, nhưng cảm đng” (TQSC). Hán Vũ Đế có công thành lp cơ quan âm nhạc gi là nhc ph đ sưu tầm thi ca, ca dao đem ra ph nhc; danh xưng nhạc ph h́nh thành t đó.
Trong tri
u đi đó, đt Lâm Cùng, Thành Đô, nước Thc, nay là T Xuyên, có chàng Tương Như tự Tràng Khanh, sinh năm 179, mt năm 117 trước công nguyên. Thu nh nhà nghèo, tư chất thông minh, gii thi phú, có ngón đàn tuyt diu, gii vơ ngh nhưng lận đn trên bước đường công danh. Ông có tên là Khuyn T, ln lên đc sách, yêu văn chương, thích hào khí của Ln Tương Như thời Chiến Quc nên ly tên là Tương Như.

Khi dấ
n thân, Tương Như chỉ gi chc quan nh nên chán nn, b chc, ngao du sang nước Lương giao tiếp vi nhiu văn nhân ni tiếng thi gian ri tr li đt Thc. Nh gii thi phú và có ngón đàn tuyt diu nên Tương Như được gii quan li, quư tc đón tiếp; trong đó có quan huyn Lâm Cùng là Vương Cát, cũng là ân nhân của Tương Như lúc khốn cùng. Vương Cát để Tương Như ở Đô Đ́nh, chiêu đăi Tương Như như vị khách quư nên bóng dáng chàng lt vào mt nhà đi quư tc Trác Vương Tôn. Trác vương Tôn có người con gái là Trác Văn Quân, tuyt sc giai nhân, gii thi phú, tui va mười tám nhưng đă góa chồng.

M
t đêm đp tri, Trác Vương Tôn mời Vương Cát & Tương Như đến nhà d tic. Vương Cát hiểu được dng ư nên t ra tâng bc Tương Như, khi hơi men đă thấm Vương Cát đem đàn ra để ḥa nhp thú vui tao nhă “cm kỳ thi tu” trong khung cnh cao sang nhà quư tc. Theo s yêu cu, Tương Như cầm đàn hu t.

T
ương Như nhờ cây cm, gy khúc “Phượng Cu Hoàng”. Không gian như lắng đng, thi gian như ngừng trôi, tiếng đàn réo rt d́u dt, du dương, trầm bng... lôi cun tâm hn phiêu lăng vào cơi mng mơ.

“Phương ơi! Phượng ơi! Hăy bay về làng cũ đi thôi, bao nhiêu năm ngao du bốn bể, mỏi cánh chim bng t́m h́nh bóng chim hoàng, ḷng mang nng su vương. Nơi đây có bóng dáng mỹ nhân, tuy cùng chung trong gan tấc nhưng lại xa xăm, ḷng ny héo rut héo gan! Làm sao cho phượng gp gỡ hoàng! Xin nguyện làm đôi chim ương bay măi tận tri xanh...”.

Trác Văn Quân núp sau rèm, đm say tng cung bc, say mê, cm mến, tâm hn ngt ngây theo khúc nhc du dương. H́nh ảnh Tương Như đă ngự tr trong trái tim nàng.

D
ư âm tiếng đàn réo gi, con tim thôi thúc, ngay trong đêm đó Trác Văn Quân, trn nhà, ln sang Đô Đ́nh đ theo Tương Như.
T
rác Vương Tôn thấy con gái b nhà theo trai nên vô cùng gin gi. Trong thi đim đó, c là s s nhc. Biết được Tương Như chỉ là ngh sĩ lăng du “vô công ri vic”, sau thi gian lang bt, “quy c hương”, tá túc nhà Vương Cát để nương thân. Trác Vương Tôn gin gi, không cho tin bc, không cho nương tựa đ “loan” theo tiếng gi t́nh yêu ca “phượng” chu cnh kh đau trong nghèo túng.

T
ương Như & Văn Quân phải bán nhng vt dng cn thiết đ sng. Đôi t́nh nhân tr li Lâm Cùng, m quán rượu ch đ đ nht qua ngày. Ván bài “thu cáy” được hiu nghim, nhà đi phú gia b b mt và không mun hàng ngày b h́nh nh ny ám nh nên đành chia st tài sn đ xây t uyên ương.

Trác Vương Tôn chu cấ
p cho Tương Như & Văn Quân cả trăm vn quan tin, trăm nô tỳ và tài sn ca nàng khi lp gia đ́nh, cho t chc đám cưới. V chng tr li Thành Đô mua sm dinh th, sng cuc đi vương giả...

Th
i gian đôi v chng tr Tương Như & Văn Quân sống êm đm thơ phú, rượu bu, cm ca rt đp duyên la đôi. Tương Như c̣n có tài làm phú - mt th văn có vn, điu xen ln nhau, văn xuôi có vn, miêu t trc tiếp - rt thnh hành thi y.
Hán Vũ Đ
ế biết tài, mi v kinh tham chính. Tương Như có công trong việc thu phc nhân tâm đt Thc theo nhà Hán, được ban khen bng lc triu đ́nh. Trong các chc v Tương Như được vua ban, chc Tư Mă rất phù hp vi danh xưng ông thích nên được gi Tư Mă Tương Như. Sau nầy, thi hào Bch Cư Dị đi nhà Đường, tng gi chc Thượng thư Bộ H́nh. Khi làm quan chc T Thp Di, b biếm chc làm Tư Giang Châu, trong 30 năm làm quan, nhà thơ Bạch Cư Dị li thích tước v Tư Mă nên người đi gi ông là Tư Mă Giang Châu để nói lên h́nh nh văn nhân hào hoa phong nhă, ngh sĩ tài hoa giang h, xem công danh nh ta gió thong mây bay.

S
ng trong bng lc, phú quư, ăn chơi... Tương Như sinh tật. Tương Như được nhiu người đp ngưỡng m nên ni máu phong t́nh, phóng đăng giao du. Khi mê si người đp đt Mu Lăng, Tương Như muốn đem v làm hu thiếp đ chăn gi. Văn Quân cũng rành v thơ phú, đau khổ cho t́nh lang “th mi bt bóng”, nàng viết khúc “Bch Đu Ngâm” bày t ni su bi ai oán khi chng kiến người t́nh “ăn hai ḷng, khi bên nhau chuc rượu, lúc lai văng nơi kia” rồi gi nim tâm s:

“Mong sao người mt d
B
c đu măi bên nhau”.

 

Khúc “Bch Đu Ngâm” làm cho Tương Như thức tnh cơn mê, chàng dứt b mi t́nh si, sng trn vn vi h́nh nh người t́nh trăm năm Văn Quân như h́nh bóng phượng hoàng gia tri xanh mây thm.
Tr
i qua hàng ngh́n năm lưu truyền t́nh s đó, cuc t́nh Tư Mă - Văn Quan đă đi vào văn hc Vit Nam.

Trong “Bích Câu Kỳ Ng
” đă đ cp đến con tim ca đôi t́nh nhân Tú Uyên say đm Giáng Kiu cho đến khi chiếm đat được trái tim ri quay lưng bạc đăi:

Cu hoàng tay la nên vn,
“T
ương Như ḷng ấy, Văn Quân ḷng nào”

 

Thi hào Nguyn Du rt tài t́nh khi nói v tiếng đàn ca Thúy Kiu như lúc gặp Kim Trng:

“Khúc đâu Tư Mă phượng cu
Nghe ra nh
ư oán, như sầu phi chăng?”.

 

T́nh yêu & đnh mnh, hnh phúc & kh đau t ngh́n xưa đến nay được thoáng hin trong bóng dáng “Phượng Cu Hoàng”.

"Phượng cu dù ta nên cung
Ngón c
m biết gy được ḷng hay chăng?"
                               (
Hoa Tiên)

 

Ca khúc “Tà Áo Văn Quân” ca Phm Duy Nhượng vào thi tin chiến đă nói v h́nh nh Tư Mă, Văn Quân & Phượng, Hoàng:

“Tư Mă người ơi! đừng đàn bên Văn Quân.
Nâng phím hào hoa k
làn môi giai nhân.
V
nhà bên sui, cung đàn áp má đào.
M
ng chưa tàn khúc Phượng Cu lưu luyến nhau.
Ph
ượng ơi đàn vắng; t́m chim Hoàng nơi nao”.


Năm 1964, khúc “Phượ
ng Vũ” vi ngh thut sáng tác ca Nguyn Đ́nh Nghĩa da vào giàn nhc Bát Aâm cung đ́nh Huế qua tiếng sáo điêu luyn được tŕnh din trong nước và hi ngoi đă làm vang bóng, gii thưởng thc say mê, ái m. Nghe “Phượng Vũ”, h́nh dung được h́nh nh phượng hoàng đp cánh, x̣e cánh...lúc ra đuôi, gi đuôi, cp, x̣e, quay, múa... nht, khoan theo tng vũ điu.

 

II


Ph
ng Hoàng, Phượng Hoàng là mt trong t linh: Long, Lân, Quy, Phượng. Khi gi “Long Phng...”, long tượng trưng cho nam giới, hùng mnh, cng ci; phng tượng trưng cho nữ gii, thướt tha, uyn chuyn. Bên cnh ch “Song H”, h́nh nh phượng x̣e, rng un khúc, cun mây được gi “Long Vân Tế Hi”. Trên mũ, áo hoàng đế trang trí h́nh rng; trên mũ, áo hoàng hu trang trí h́nh phng hoàng. Trên cung đin và trong nhiu công tŕnh kiến trúc thơi xưa đều được chm tr, v h́nh nh long, phng như biểu tượng cao quư, uy quyn, m thut, thanh tao.
Khi ch
viết bay bướm, linh đng, có thn, đp tuyt vi - đin h́nh như chữ Hán - dùng thành ng "Phng bay rng múa" đ din t nét bút đc đáo ca nó.
Trong t
linh đó, phượng c̣n đi vi lân, đi vào văn hc đ biu l s tương hợp, cùng dong dơi quyn quư vi nhau:
 

ng hàng lông phượng gót lân
Ḱa nhà ngũ qu
ế, n sân bát đng"

                              (Nh
Đ Mai)


Vào tri
u Nguyn, h́nh nh rng danh cho nhà vua; hoàng thái hu, hoàng hu, công chúa vi h́nh chim phng hoàng trên áo mũ màu vàng, màu đ và cung tn được chia ra làm 3 loi theo th bc cao thp, thêu 5, 3 và 1 con phượng trên mũ. Áo sa si tơ màu đỏ, màu tía và màu trng cũng tùy theo th basc cao thp dt h́nh con loan.
Ph
ượng hoàng là linh vt, phượng là chim trng, hoàng là chim mái, c̣n gi là loan.
Vào th
i Hán Vũ Đế, máu chim loan được dùng làm keo ni dây cung, dây đàn, rt chc, bn. Giao là keo, v́ vy có câu "An đc giao loan tc đon huyn" (Ước ǵ có keo loan đ ni giây đàn đt). Thi hào Nguyn Du đ cp qua ḍng thơ:

"Giữa đường đt gánh tương tư,
Giao loan chắ
p ni, tơ thừa mc em"

                              (Ki
u)


H́nh
nh phng loan tượng trưng cho điều lành, tt đp, bn vng bên nhau, v́ vy, khi chúc mng cho đôi uyên ương được nên duyên tt đp, dùng “Loan Phng Ḥa Minh” đ by t duyên tơ thắm thiết v chng.
Trong thi ca vi
t Nam đă đ cp đến h́nh nh gia phng và loan:

“Sn sàng phượng lin loan nghi,
Hoa quan gi
p gii, hà y r ràng”
                               (Ki
u)

“Nào người phượng ch loan chung,
Nào ng
ười tiếc lc tham hng là ai”
                               (Ki
u)

Ca dao Vit Nam có câu:

"Phng vi loan hai đàng phân r
Qua v
i nàng chng l phân nhau".
“Loan ôm l
y phng, phng bng ly loan”


M
i t́nh đy lăng mn, thơ mộng ca Phan Tt Chánh & Trn Kiu Liên t thi Tng Tĩnh Khang Trung Hoa thi xa xưa được viết qua truyn thơ nôm “Phan Trần” đi vào văn hc Vit Nam, ghi li h́nh nh đôi k t́nh si lúc hi ng:

"Vũ môn mng đă đến tun
Ph
ượng loan rày gp, phong vân phi t́m”.
                               (Phan Tr
n)

Vào tin bán thế k XX, nhà thơ Tản Đà có bài thơ chúc mừng tân hôn:

"Mng ai gi phượng, chân loan
Khuyên ai gánh l
y giang san nhà chng
Chúc ai tay b
ế tay bng
Con tiên r
i li cháu Rng v sau"


Khi m
i t́nh găy đ, nh nhàng mượn h́nh bóng “phng loan chếch cánh” cho có v nh nhàng, văn chương. Khi trai và gái chưa thành hôn mà sống chung ch vi nhau, người xưa đă gọi "phượng ch loan chung". Và, bày t t́nh cnh v chng ngăn cách, v mt nơi, chồng mt ngă: "loan phiêu phng bc"
Loan giá: xe c
a vua đi. Loan dư: kiệu ca vua đi. Loan tường phng ch: ch viết sinh đng như loan liệng phng bay. Phượng cái: lng ca vua có thêu h́nh chim phượng. Phượng chiếu: t chiếu ca vua có v h́nh chim phượng. Phượng kỳ: nghi trượng ca vua. . .

 

Theo GS Thái Văn Kim, nhà điu hc Nht Bn Hachisuka qu quyết chim trĩ cũng ging như chim phụng hoàng. Phng hoàng co đuôi dài chm nhăn khá nhiu, va ging chim trĩ, va ging chim công, Tay gi là Faisan ocelle , Faisan argus; tên La tinh là Argusianus Argus…... Chim loan (chim mái) có lông ngũ sc nhưng sắc xanh óng ánh nhiu hơn, c̣n chim phụng cũng lông ngũ sc nhưng màu đỏ tía nhiu hơn.
Phượ
ng hoàng luôn luôn sát cánh bên nhau vượt đi dương, núi rừng, tho nguyên bát ngát, bay tn tri xanh, ci mây, lướt gió.
Trong kho
ng bn trăm loài chim, phng hoàng được xem như chúa tể. Ăn qu trúc, ung nước sui trong. Vào thi xa xưa, phụng hoàng vượt núi rng, bin c v núi Côn Luân, ung nước sui Đ Tr, tm nước Nhược Thy, phơi nắng trên đnh Đơn Tuyệt. Khi bay có nhiu ging chim khác bay theo tháp tùng. Khi hót, hàng trăm loài chim cùng ct theo, ḥa thành bn đi hp tu vi muôn ngh́n âm điu. Phng hoàng thân cao, dáng v thanh nhă, mu sc lng ly. M như mỏ gà trng, trên m có mng, c như cổ rn, lưng tựa rùa, lông mu ngũ sc, đuôi sc s như đuôi công, xếp li như đuôi cá.

Ngày xưa, vua Phụ
c Hy đi thượng c, thy chim Phng Hoàng đu trên cây ngô đng, nhà vua cho h cây ngô đng, cưa làm 3 khúc. Nhà vua cho người th, khúc ngn phát ra tiếng trong, khúc gc tiếng đc, khúc gia phát ra chui âm điu t trong đến đc. Nhà vua cho ngâm khúc gia vào ḍng nước chy 72 ngày ri giao cho Lưu Tử Kỳ đo thành cây đàn, gm 13 phím, 5 giây (Cung, Thương, Giốc, Chy Vũ), đt tên là Diêu Cm. Đi Văn Vương, Vơ Vương thêm hai giây (Văn, Vơ). Một loi cây thông thường được Phng Hoàng đu đă tr thành danh mc, khai sinh ra loi đàn. Trong thơ cổ có câu: “Phc Hy chế tác l nghi”, cây Diêu Cm là h́nh nh đu tiên cho l nhc.
Vào th
i Xuân Thu, Kính Trng công thành danh toi nhưng quá thận trng v đường t́nh duyên và khi bói được qu "Phng Hoàng" mi chn người phi ngu.

H́nh
nh phượng hoàng tr thành đin tích ,như huyền thoi và được dè cp trong văn hc cho lương duyên cuộc t́nh:

"Phượng bay bn b cu hoàng
Giai nhân ch
ng đông sàng th́ đâu"
                               (Tây S
ương Kư)


"Nước trong xanh lơ lửng con cá vàng

Cây ngô cành bích con chim phượng hoàng nó đu cao.
Anh ti
ếc cho em phn gái má đào
Tham đ
ng bc trng mi gán ḿnh vào ly chú Tây đen"
                               (T
n Đà)


“Thơ mừng kính có li trân trng,
Gia th
t ḥa vui tiếng phượng hoàng”
                              (Đông H
)


“Phượng cu dù la nên cung
Ng
n cm biết gy được ḷng hay chăng”
   (Nguy
n Thin - danh sĩ đi Lê - cháu Nguyn Du)


“Phượng bay bn b cu hoàng
Giai nhân ch
ng đông trường th́ đâu”
                               (Tây S
ương)


"Công danh ch th xuân sang
Th
ế nào ri s phượng hoàng r nhau"

                               (Phan Tr
n)

Ca dao Vit Nam đă đ cp đến duyên n tri cho:

“Thiên duyên kỳ ng gp chàng
Khác ǵ nh
ư thể phượng, hoàng gp nhau”.

 

Tuy phượng hoàng là h́nh tượng rt ph biến t chn cung đ́nh đến sinh hot văn hóa nhưng h́nh nh đó được phát ha trong óc tưởng tượng v linh vt t ngàn xưa cho tới nay vi bao truyn thuyết.
Đ
i nhà Đường, Vơ Tc Thiên phát ha li đ án t thi Thái Tông và Cao T xây ct đin Minh Đường. Vơ Tc Thiên giao phó cho t́nh lang Tiết Hoài Nghĩa sai nho sĩ phái Bc Môn v kiu, dùng đa đim bên trong Nam Môn ca hoàng cung Lc Dương. Điện Minh Đường hoàn thành năm 688, cao 100 mét, gm 3 tng, rng 100 mét vuông. Trên nóc đin vi h́nh nh con phượng hoàng làm bng st m vàng, cao 3 mét, biu tượng ca Vơ hu. Không đng vng được bao lâu v́ b đin Minh Đường b đt cháy, không c̣n di tích bóng phượng hoàng.
Vào th
i Tây Sơn (1788-1802) tháng 10 năm 1788 Nguyễn Hu ban chiếu chn Vinh xây dng kinh đô. Phng Hoàng Trung Đô, gia ni Dũng Quyết và núi Kỳ Lân, dưới s ch huy ca La Sơn Phu Tử và Trn th Ngh An Nguyn Thn, đó là kinh đô th năm sau kinh đô Văn Lang Vit Tŕ, kinh đô C Loa (Hà Ni), kinh đô Hoa Lư ở Ninh B́nh, kinh đô Thăng Long.

Thi hào Nguy
n Du, trên đường lai kinh vào năm 1804, sáng tác bài thơ "Phượng Hoàng Thượng L To Hành" mô t cnh tượng xa xăm, đêm xung sc tri m m, nghe tiếng vượn hú, thy dâu chân cp, ng đưởng gp tiu phu, thương nhau tuy không cùng cảnh ng: "Chinh phu hoài văng l, D sc thượng mông mông, Nguyt lc viên thanh ngoi, Nhân hành h tích trung..."

Có vài đ
a danh mang tên phng hoàng như đảo Phng Hoàng dùng làm nơi phát tuyến đài T Do thi Vit Nam Cng Ḥa, núi Phượng Hoàng Pleiku nhưng nơi nầy không có bóng dáng loài chim trĩ, phượng hoàng.
Trong tem th
ơ Việt Nam Cng Ḥa có tem thư với đ tài "Chim Phượng Hoàng Đang Bay" do ha sĩ Nguyn Thanh Thu v, ngày phát hành 7 tháng 9 năm 1955, màu tím, đ giá 4$00.

Âm nh
c Trung Hoa h́nh thành t Linh Luân, Hu Quỳ; đi Ngũ Đế, Tam Vương, âm nhc tr thành l nghi trong cung đ́nh; đi Xuân Thu ni danh vi Sư Khoáng tinh thông âm pháp đưa âm nhạc đến mc vi diu, cao siêu. Và, Tư Mă Tương Như đời Hán vi khúc “Phượng Cu Hoàng” tr thành bt t, lưu truyền hu thế.

T
Như tiên sinh trong thi phm “Kiu” đă đ cp v âm nhc Trung Hoa cũng như Đông phương:

“Cung thương lầu bc ngũ âm...
L
t tai nghe sut năm cung”.
 

Ngôn ng, âm giai ca âm nhc Đông phương chỉ có ngũ âm - năm bc, năm cung: Cung, Thương, Dốc, Thy, Vũ (Cng, X, Xang, Xế, Líu) nhưng cũng được biến hóa muôn sc, muôn âm, rt phong phú và huyn diu. Theo Lê Qúy Đôn trong Vân Đài Loi Ng : "Ly hoàng chung làm cung, ly lâm chung làm chy, ly thái tu làm thương, nam lă làm vũ, cô tiến làm gic, ng chung làm biến cung, sanh tan làm biến chy. Đy là tht lut đ làm đn cho thanh âm điu ḥa . . . ".

Nh
c khí Đông phương gồm đàn, sáo, nh... Riêng sáo, có đến 6 loi, tên gi khác nhau tùy theo thi ngang, thi dc, không và có lưỡi gà, 2 l, 6 l, 7 l, chín l...: Tiêu, Đch, Hoàng, Qun, Tŕ, Huân.
Năm 1964, khúc “Ph
ượng Vũ” vi ngh thut sáng tác ca Nguyn Đ́nh Nghĩa da vào giàn nhc Bát Âm cung đ́nh Huế qua tiếng sáo điêu luyn được tŕnh din trong nước và hi ngoi đă làm vang bóng, gii thưởng thc say mê, ái m. Nghe “Phượng Vũ”, h́nh dung được h́nh nh phượng hoàng đp cánh, x̣e cánh...lúc ra đuôi, gi đuôi, cp, x̣e, quay, múa... nht, khoan theo tng vũ điu.

Qua năm tháng, qua bao bi
ến thiên, vt đi sao di, khúc “Phượng Cu Hoàng” dù đă tht truyn nhưng t́nh sử... vn vượt thi gian, không gian vi du n cuc t́nh.


 

 

 

Trích từ

                                                                                                              http://vantuyen.net/