|
T́nh
Mẹ Trong Thi Ca
Nguyễn
Quư Đại

Mẹ mang
nặng đẻ đau, rồi lo cho con từ bé đến ngày lớn khôn. Chúa Kitô,
Phật Thích Ca.. là những người con tâm linh của Thượng Đế cũng
chào đời trong ṿng tay của Mẹ và nghe lời ru ạ ời ngọt ngào bên
chiếc nôi nhỏ bé.. T́nh mẹ là biểu tượng thiêng liêng cao đẹp
nhất, truyền thống thờ mẹ kính cha đă in sâu vào tâm hồn của
người dân Việt và văn hóa dân tộc Việt Nam.
Ca dao
so sánh công cha cao như núi, để thể hiện sự tôn kính Cha là cột
trụ trong gia đ́nh, nghiă Mẹ như nước trong nguồn bất tận.Nước
âm thầm chảy qua những khúc quanh ghềnh thoát trôi về biển cả,
sánh nghiă Mẹ với nước trong nguồn phù hợp với sự tận tụy dưỡng
nuôi, yêu thương con không bờ bến.... Người Tây phương thường
gọi Vaterland / Fatherland để chỉ quê Cha, người Việt Nam ḿnh
gọi quê Cha, đất Tổ, và quê Mẹ, đất Mẹ, tiếng Mẹ đẻ .. Để tôn
trọng công ơn śnh thành, dưỡng dục như nhau giữa Cha và Mẹ :
Công cha như núi Thái Sơn
Nghiă Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
T́nh yêu
của Cha cũng bao la, tha thiết lo lắng cho con nên người, nhưng
sâu kín trong ḷng, không như mẹ bộc lộ t́nh cảm bằng những cữ
chỉ vuốt ve, âu yếm.. nên các con thường gần gủi Mẹ hơn
Cha, vui buồn đời sống các con thường th́ thầm bày tỏ với mẹ,
nếu Mẹ không đồng ư cũng không la rầy nghiêm khắc, phê b́nh như
Cha. Nhưng phải nh́n nhận bản tính đàn ông phần lớn hơi khô cằn,
thiếu mềm mại. Có lẽ trời sinh đàn ông bản tính như vậy nên phải
có luật bù trừ. Nhạc phẩm Ḷng Mẹ của Y Vân thật bất hủ :
Ḷng Mẹ bao la như biển Thái B́nh rạt rào
T́nh Mẹ tha thiết như gịng suối biển ngọt ngào
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa ŕ rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
Ḷng Mẹ thương con như vầng trăng tṛn mùa thu
T́nh Mẹ yêu mến như như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ
Thương con thao thức bao đêm trường
Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày.
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn
Dù cho mưa gío không quản thân gầy Mẹ hiền.
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm
Tiếng ru êm đềm Mẹ hiền năm tháng triền miên....
Y Vân
Những
ai may mắn c̣n Mẹ, được cài lên áo hoa hồng đỏ để thấy đời ḿnh
c̣n diễm phúc vui tươi. Đă mất Mẹ không bao giờ t́m lại được
t́nh yêu bao la, tha thiết ấy. Nếu ta đứng hàng giờ trước ngôi
mộ đá rêu phong, đặt những đóa hoa tươi, đốt nén nhang thơm chỉ
là phần h́nh thức, lễ nghi...Kỷ niệm những ngày dài hạnh phúc
tuổi thơ ḿnh đă sống trong mái ấm gia đ́nh với t́nh yêu thương
của Cha Mẹ đă đi vào thế giới xa xôi...
Gío mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ năm canh
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
Ca dao
Cuộc
đổi đời 30.4.1975 không ai ngờ những ǵ đă xảy ra ? Nhiều người
đă không làm tṛn bổn phận phụng dưỡng Mẹ già, ngược laị Mẹ
phải tảo tần nuôi con, nuôi cháu, thăm con trong trại cải tạo
trên núi rừng, qua những đường dài hoang vắng, hiểm nguy. Tuổi
già ngày tháng sức khoẻ hao ṃn, lúc ốm đau cho đến lúc ra đi
vĩnh viễn về bên kia thế giới, không gặp các con trai của Mẹ !!
T́nh yêu của Mẹ như những vầng sao trên trời không sao đếm được
trong thiên thể mênh mông, thiếu t́nh Mẹ như bầu trời thiếu ánh
sao đêm !!Trịnh Công Sơn nhắc đến gia tài của Mẹ Việt Nam, một
người Mẹ Việt Nam lầm lũi, mất mát sau chiến tranh, nhưng dường
như nó cũng là h́nh ảnh thảm thương, đau khổ của cả một dân tộc
sau cơn binh đao, khói lửa.. Con người Việt Nam đă kiệt quệ, xác
xơ sau mỗi lần chinh chiến.
Một ngàn năm nô lệ giặc tàu
Một trăm năm đô hộ giặc tây
20 mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ, một rừng xương khô
Già tài cũa mẹ, một núi đầy mồ
Vào ngày Rằm tháng bảy là lễ Vu Lan Bồn (Ullambana) theo kinh
điển Tôn giả Mục Kiền Liên, lo cứu Mẹ bà Thanh Đề thoát khỏi
cảnh khổ ở điạ ngục. Và cầu nguyện cho chúng sinh được siêu
thoát, khỏi ṿng sinh tử luân hồi.Trong ngày lễ nầy người ta
thường cài lên áo hoa hồng đỏ, hay hoa cẩm chướng tượng trưng
cho Mẹ c̣n sống, hoa trắng để tưởng nhớ Mẹ hiền.
Người
được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương mẹ đă mất. Người được
hoa hồng đỏ sẽ thấy sung sướng ḿnh c̣n mẹ, và sẽ cố gắng để làm
vui ḷng mẹ, một ngày nào đó Mẹ cũng phải ra đi theo luật tạo
hóa „cát bụi trở về với cát buị“ khỏi hối hận lúc c̣n tại thế
không làn tṛn bổn phận và hiếu thảo. Thiền sư Thích Nhất Hạnh
làm bài thơ bông hồng cài áo. Phạm Thế Mỹ phổ nhạc
Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang c̣n Mẹ
Đang c̣n Mẹ để ḷng vui sướng hơn
Rủi mai nầy Mẹ hiền có mất đi
Như đoá hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
Ngỡ đời ḿnh không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ, Mẹ là gịng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trên cao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn miá ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm mương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời
Rồi một chiều nào đó anh về nh́n Mẹ yêu, nh́n thật lâu
Rồi nói , nói với Mẹ rằng „ Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không
?“
-Biết ǵ ? Biết là, biết là con thương Mẹ không? „
Đoá hoa màu hồng vưà cài lên áo đó anh
Đoá hoa màu hồng vưà cài lên áo đó em
Th́ xin anh, th́ xin em
Hăy cùng tôi vui sướng đi...
Thích Nhất Hạnh
Đời
sống người Việt Nam khác với người Tây phương, ở Việt Nam Cha Mẹ
con, cháu thường sống chung trong một đại gia đ́nh, dù nghèo hay
giàu gia đ́nh lúc nào cũng sống bên nhau, nên không cần dành một
ngày nào riêng cho Mẹ ? Mỗi năm vào lễ Vu Lan nhắc nhở các con
nhớ ngày t́nh yêu cao cả của Mẹ, nhà thơ Tuỳ Anh trong những
ngày xa Quê hương mang nỗi buồn mênh mông ngút ngàn thương nhớ.
Bài „Bông hồng cài áo“
Mỗi lần thêm nhức nhối
Mỗi năm nghe một lần
Như xé nát tim gan
Tuỳ Anh (trong tập trầm ngải thiết tha)
H́nh ảnh về Mẹ c̣n măi trong ḷng thi nhân, đă gởi
tâm sự ḿnh qua những vần thơ ngọt ngào, và chỉ biết nhắn gởi
các em cắt dâng Mẹ một cành hồng tươi hương sắc
Hẳn em tôi c̣n nhớ
Cắt dâng mẹ cành hồng
Từ vườn hoa đầu ngơ
Vẫn ngọt ngào đơm bông
Hoa thay ḷng tưởng nhớ
Của đứa con phiêu bồng
Hoa thay ḍng lệ nhỏ
Thương nhớ mẹ vô cùng
Tuỳ Anh trong tập Trầm ngải thiết tha
Đời
sống Tây phương Cha Mẹ dù tuổi già nắng xế nhưng vẫn sống riêng.
Con cháu bận rộn công việc nhưng hằng năm đều có ngày tưởng nhớ
ghi ơn Mẹ. Sau lễ Phục Sinh 20 ngày tính từ Lễ Tro vào ngày thứ
Tư tuần Thánh, có thánh lễ vinh danh Mẹ. ở Đức thường tổ chức
ngày lễ Mẹ vào Chúa nhật (Mothering Sunday) thứ 2 tháng 5, Âu
Châu nhiều nước cũng tổ chức cùng thời gian trên.
Theo
lịch sử truyền thống ngày lễ của Mẹ ở Hoa Kỳ (theo cuốn American
Book of Days) có trước thời gia nội chiến (Civil war) vào năm
1872 người đầu tiên đưa đề nghị ngày tưởng nhớ t́nh Mẹ tại
Boston Massachusetts là bà Julia Ward Howe đă vận động chọn ngày
Chúa nhật thứ 2 tháng 5 và khởi đầu cài hoa cẩm chướng
(carnation, Nelke, Oeillet) để tưởng nhớ Mẹ, hoa cẩm chướng biểu
tượng cho người Mẹ là loài hoa nở quanh năm, cánh hoa mỏng và
thoảng hương thơm nhẹ.
Măi
cho đến năm 1907 bà Ana Jarvis (01.05.1864) ở Webster, mẹ của bà
là Anna Reese Jarvis qua đời ngày 09.5.1905, đó là mất mát lớn
khi thiếu mẹ, bà bắt đầu cổ động thêm cho ngày của Mẹ ở
Philadelphia, cho đến ngày 10.05.1908, nhà thờ ở Grafton (West
Virginia) và Philadelphia cử hành thánh lễ cho ngày vinh danh
Mẹ. được lan rộng ra tại Hoa Kỳ và thế giới. Ở Việt Nam không có
một ngày riêng cho cha mẹ, nhưng theo truyền thống lâu đời, hằng
năm có ngày giỗ để kính nhớ người đă mất trong đó có ngày cho mẹ
cho cha. Thế giới văn minh, nhưng ở Hoa Kỳ từ năm 1910 ở tiểu
bang West Virginia mới công nhận ngày dành để tưởng nhớ về Mẹ,
sau đó các tiểu bang Oklahoma, Wadhington, Alabama, Texas hưởng
ứng. Măi cho đến ngày 09.5.1914 Tổng thống thứ 28 Thomas Woodrow
Wilson (1856-1924) kư quyết định chung thông qua Quốc Hội công
báo ngày „ Mother’ s Day „là ngày quốc lễ của Hoa Kỳ vào Chúa
Nhật thứ 2 tháng 5.
Riêng
ở Pháp năm 1917 tại Pais tổ chức lễ Mẹ cho những gia đ́nh đông
con, nhưng lễ Mẹ chính thức công báo vào ngày 20.4.1926. Anh
Quốc từ năm 1910 gọi là ngày Mother’s Day / Mutter Tag, nhà thờ
có Thánh lễ tạ ơn để tưởng nhớ và vinh danh Mẹ hiền vào Chúa
Nhật IV mùa chay, ở Á Căn Đ́nh th́ vào Chúa Nhật thứ 2 tháng 10
.
Dâng Mẹ đôi tim nhỏ
Dâng Mẹ t́nh yêu lên ngôi
Dâng Mẹ yêu thương đong đầy
Dâng Mẹ cuộc sống tương lai...
T́nh hồng dâng Mẹ của Văn Chi
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá ngh́n phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương
Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn-ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm-bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Trần Trung Đạo
Mẹ là
một ḍng suối, một kho tàng vô tận lo cho con trưởng thành, phận
làm trai thời lọan phải thi hành nhiệm vụ, các con ra đi Mẹ lo
lắng nhớ thương, Mẹ ngồi nh́n về phương trời xa xăm thời chiến
với súng đạn, đêm đen, rực lên ánh hoả châu rồi chợt tắt đă làm
Mẹ lo âu không ngủ, vướng bận bấp bênh phận người. !! Trịnh Công
Sơn vang bóng một thời với những t́nh khúc như Gia tài của mẹ dù
anh chán ghét chiến tranh, nhưng anh đă sống với tâm trạng của
Mẹ Việt Nam
Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênh
Mẹ ngồi ru con mây vào hồn
Mẹ dạy cho con tiếng nói quê hương
Mẹ nh́n con đi phút giây bàng hoàng
Mẹ ngồi ru con đong đưa vơng buồn đong đưa phận ḿnh
Mẹ ngồi ru con nghe đất gọi thầm trọn nợ lưu vong
Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương
Tuổi c̣n bơ vơ thế giới chiến tranh ngục tù
Trịnh Công Sơn
Thời
gian trôi qua không đợi chờ, đă 30 năm chúng ta xa xứ để rồi xót
xa thân phận kiếp sống lưu vong. Những lúc nhớ về t́nh mẹ thật
lớn lao. T́nh mẹ là gốc của mọi t́nh cảm thương yêu. Không có mẹ
sẽ thiếu tất cả t́nh yêu trên cơi đời nầy
Bàn tay chắt chiu vô vàn yêu thương
Mẹ như lá hoa thơm vườn nhân ái
T́nh quê hương vương vấn bước chân phiêu bồng
Lắng sâu trong tiếng ru dịu êm
Lời buồn ru ca dao hôm nào vọng vang
Mẹ đắng cay trong thầm lặng đêm hư không
Niềm thương quê tê tái trái tim u hoài
Xót xa thương thân phận lưu vong
(Nỗi Niềm Ly Hương – T́nh khúc Lê Mạnh Trùy-Vương Ngọc Long)
Uớc mơ
ngày về thăm Mẹ đă vĩnh viễn không bao giờ đến, bởi v́ ngày
tưởng nhớ Mẹ, thi sĩ Tùy Anh đă cài hoa màu trắng. Mẹ đă rời bỏ
quê hương nhọc nhằn sau cuộc đổi đời, con cháu phân ly, nỗi buồn
anh cũng là nỗi chung của chúng ta rời bỏ quê hương vương vấn
t́nh mẹ
Mẹ ơi con mẹ chưa về
Bao năm lưu lạc bên lề cuộc vui
Tiếng cười không giấu ngậm ngùi
Tiếng vui tắt nghẹn bên đời buồn tênh..
Tuỳ Anh (trong tập Khúc hát tiêu dao)
Mẹ
thầm lặng chịu mọi trách nhiệm với các con. Mẹ chia sẻ với con
từ thưở bé thơ dạy cho con tiếng nói đầu đời cho đến lúc nên
người.
Mẹ là gío uốn quanh
Trên đời con thầm lặng
Trong câu hát thanh b́nh
Mẹ là gío mong manh
Mẹ là nước chứa chan,
Trôi dùm con phiền muộn
Cho đời măi trong lành
Mẹ ch́m dưới nhân gian...
Trịnh Công Sơn
Mẹ dạy con tiếng nói thật thà
Mẹ mong con chớ quên màu da
Con chớ quên màu da, nước việt xưa
Mẹ mong trông con mau bước về nhà
Mẹ mong con lũ con đường xa
ôi lũ con cùng cha, quên hận thù ..
Trịnh công Sơn
Không
có t́nh yêu nào có thể sánh với t́nh mẹ .. thi sĩ Trường Đinh
ví t́nh yêu Mẹ là những tháng ngày cần thiết của đời người, Mẹ
là ánh sáng là giọt sương mai, là tiếng chim hót trên cành buổi
sáng ....
Mẹ là mùa xuân trên cánh chim bay
Mẹ là mùa đông tóc bạc như mây
Mẹ là mùa thu, niềm đau gió cát
Mẹ là mưa hạ, hạt nḥa đắng cay
Mẹ là trời xanh cho nắng vươn cao
Mẹ là biển đông sóng gọi xôn xao
Mẹ là b́nh nguyên t́nh yêu bát ngát
Mẹ là ngân hà, ḷng mẹ bao la ...
Trường Đinh
Tâm trạng của các thi nhân đều nhạy cảm, nhà thơ Vương Ngọc
Long đă không dấu được ngậm ngùi, nỗi nhớ về Mẹ thiết tha. Mẹ và
quê hương là những kỳ quan tuyệt thế đă trở thành thiêng liêng,
nhiệm màu muôn thưở. Lúc con ốm đau sốt, khóc la th́ mẹđă chạy
tới bên nôi ru con, hay bồng bế thâu đêm. Mẹ như một thiên thần
dịu hiền.
Con đau Mẹ thức đủ năm canh
Vỗ nhẹ ru con giấc mộng lành
Dăi nắng dầm mưa công dưỡng dục
Banh da xẻ thịt nghĩa sinh thành
Con, thân măng dại, nương bờ dậu
Mẹ, bóng tre gầy, phủ mái xanh
Mẹ dắt con qua vườn Đạo Hạnh
Bông hoa Từ Mẫu nở muôn cành
(Mẹ Từ Ái- thơ Vương Ngọc Long)
...Đường đời bát ngát thênh thang
Trái tim Từ Mẫu: hành trang vô bờ
Mẹ buồn thắp nến hư vô
Năm canh khắc khoải sững sờ đợi con
Núi sông canh cánh mỏi ṃn
Ruột se hải ngoại dạ cuồng lưu vong
Mẹ trầm luân, kiếp đợi mong
Trăm con cốt nhục chung ḍng cưu mang
Lặng yên hít thở gió ngàn
Thoáng thơm Quê Mẹ, hương trầm diệu vi ...
(Mẹ Từ Tâm – thơ Vương Ngọc Long)
Kho tàng thi ca b́nh dân, cũng như những nhạc phẩm thời đại..Ca
tụng những lời như ngàn đời nhớ ơn Mẹ, bởi v́ Mẹ đă cho các con
hành trang lên đường, thành công với tràn đầy ước mong. Đối với
Cha Mẹ, các con phải lấy chữ hiếu làm đầu, phụng dưỡng Cha Mẹ
cho phải đạo làm người
Nuôi con khó nhọc đến giờ,
Trưởng thành, con phải biết thờ hai thân
Con cháu hiếu thảo phụng dưỡng Ông bà, Cha Mẹ, để
an ủi Người chỉ một phần nhỏ bé t́nh cảm, sự
hy sinh của cha mẹ thật mênh mông vô tận
Ơn cha nặng lắm ai ơi
Nghiă Mẹ bằng trời, chín tháng cưu mang
Ơn cha, nghiă mẹ nặng tŕu
Ra công báo đáp, ít nhiều phận con
Hay
Mẹ cha là biển, là trời
Làm sao con dám căi lời mẹ cha.
Thương mẹ, nhớ cha như kim châm vào dạ,
Nghĩ đến chừng nào, lụy hạ tuôn rơi
Một mai gặt lúa đem về,
Thờ cha, kính mẹ nhiều bề hiếu trung
Bao giờ cho cá hóa long
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa
T́nh mẹ như hơi thở, sưởi ấm ḷng các con trong những ngày xa
quê hương !! Trên bước chân phiêu giạt xứ người, thời gian âm
thầm trôi qua những tháng ngày phiền muộn nhớ thương, tưởng nhớ
về Mẹ, từ trái tim và nước mắt các con xin dâng lên Mẹ những lời
cầu nguyện trân trọng nhất. Công Cha nghiă Mẹ thật bao la t́nh
sâu nghiă nặng, các dân tộc trên thế giới dù khác nhau Tôn giáo,
nhưng đều có ngày tôn vinh mẹ dưới nhiều h́nh thức khác nhau, để
nhắc nhở đến công ơn sinh thành dưỡng dục .
Trích từ
http://
phanchautrinhdanang.com/
o0o
BÔNG HỒNG
CÀI ÁO
Sương Sương

Nhón tay bật đĩa nhạc, cái đĩa với những dấu lằn dọc ngang theo
thời gian. Đă lâu lắm rồi hôm nay tôi mới t́m đến nó kể từ 3 năm
nay. Giọng hát cô ca sĩ cất lên ngọt ngào như ḍng suối mượt mà
chảy qua vùng đồng khô hạn của trái tim.
"Một bông Hồng cho em.
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai,
cho những ai đang c̣n Mẹ,
đang c̣n Mẹ để ḷng vui sướng hơn,
rủi mai này Mẹ hiền có mất đi.
Như đóa hoa không mặt trời,
như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời ḿnh không lớn khôn thêm,
như bầu trời thiếu ánh sao đêm…"
Thật ấm áp và dịu dàng tôi khẽ khàng đặt bàn tay lên ngực trái
th́ thầm "Nếu ai đó tặng tôi hoa hồng cài lên ngực, tôi sẽ đón
lấy đoá hoa màu đỏ thắm...". Lời nhạc sâu lắng khiến trái tim
rung lên từng nhịp thật dịu dàng. Vâng , tháng ba rồi, xin một
phút nghiêng ḷng xẻ chia với những ai cài trên ngực áo bông
hồng trắng. Và riêng trao bông hồng đỏ thắm dành cho những ai
đang c̣n mẹ cài lên áo để hưởng trọn niềm yêu thương, để ḷng
vẫn rộn ràng vui sướng. Lời bài hát đến đây bỗng nghẹn ngào hút
sâu vào tâm tưởng một nỗi sợ mơ hồ mà mỗi người con trên thế
gian đều chẳng bao giờ muốn điều ấy xảy ra "Rủi mai này mẹ hiền
có mất đi, như đoá hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời ḿnh không khôn lớn thêm, như bầu trời thiếu ánh sao đêm.."
Tôi lớn lên trong ṿng tay yêu thương d́u dắt của mẹ để hiểu
rằng có mẹ là ta có tất cả, có tất cả những điều thiêng liêng
đẹp nhất và có cả những điều b́nh dị nhất như đoá hoa lung linh
dưới tia nắng mặt trời, như bầu trời vằng vặc ánh sao đêm
"Mẹ, Mẹ là ḍng suối dịu hiền.
Mẹ, Mẹ là bài hát thần
tiên.
Là bóng mát trên cao,
là mắt
sáng trăng sao,
là ánh đuốc
trong đêm khi lạc
lối
Mẹ, Mẹ là lọn
mía ngọt
ngào.
Mẹ, Mẹ là nải
chuối
buồng
cau.
Là tiếng
dế
đêm thâu,
là nắng
ấm
nương
dâu,
là vốn
liếng
yêu thương
cho cuộc
đời..."
H́nh ảnh của người mẹ trong ca từ như bay vút lên da diết với
những ǵ quen thuộc trong cuộc sống, mẹ như ḍng suối ngọt lành,
mẹ như bài hát thần tiên ru tuổi thơ ta êm ả trôi đi trong yên
b́nh. Mẹ là bóng mát, cái bóng mát cao cả che chắn suốt đời. Ai
đă từng ăn một lóng mía ngọt ngào, một trái chuối ngọt thơm...sẽ
hiểu được t́nh mẹ dành cho con c̣n ngọt ngào trân quư gấp vạn
lần. Tuổi thơ trôi đi từ những mảnh vườn quen thuộc, là những
băi mía vườn dâu, là những đêm hè ve kêu ra rả...rất b́nh dị mà
đượm nồng yêu thương..Những h́nh ảnh ấy được lời ca tiếng nhạc
nâng lên thành những cung bậc diệu kỳ, càng lúc càng thấm sâu
vào từng ngóc ngách của cái tâm hồn mẫn cảm trong tôi, để rồi
ngỡ ngàng khi nhận ra cái t́nh cảm mẫu tử tha thiết chân thành
hiện hữu thật nồng nàn trong lời ca mộc mạc đơn sơ:
"...Rồi một chiều nào đó anh về nh́n Mẹ yêu, nh́n thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?"
-Biết ǵ ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không "..."
Vâng,
bất chợt ngắm mẹ trong một ngày nắng chiều rũ xuống mái hiên để
nghẹn ngào nhận ra tóc mẹ nay đă vương bao sợi bạc, cái dáng
thoăn thoắt năm xưa đă chậm lại, tấm lưng năm xưa đă hơi thấp
xuống theo thời gian, vết chân chim in hằn trên khoé mắt những
vết nhăn hiện dần trên vầng trán đầy yêu thương khiến ḷng tôi
se thắt. Bàn tay mẹ hằn những dấu gân xanh ôm lấy đứa con gái
bỗng run run và tôi chợt hiểu....bóng thời gian đă in vào dáng
mẹ .
"..Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Th́ xin anh, th́ xin em
Hăy cùng tôi vui sướng đi. …"
Ca từ kết nhẹ nhàng như lời nhắn nhủ cho riêng mỗi người, cho
riêng tôi, cho riêng những ai vẫn c̣n cài bông hồng đỏ trên ngực
áo, hăy đón nhận những tháng ngày rực rỡ vui sướng khi ta c̣n có
mẹ. Cảm ơn nhạc sĩ, cảm ơn nhà thơ và cả cô ca sĩ có giọng hát
truyền cảm ấy đă cho tôi những giây phút lắng đọng với thời gian
để dành những yêu thương cho đấng sinh thành.
"Mẹ, Mẹ là ḍng suối dịu hiền.
Mẹ, Mẹ là bài hát thần
tiên.
Là bóng mát trên cao,
là mắt
sáng trăng sao,
là ánh đuốc
trong đêm khi lạc
lối
Mẹ, Mẹ là lọn
mía ngọt
ngào.
Mẹ, Mẹ là nải
chuối
buồng
cau.
Là tiếng
dế
đêm thâu,
là nắng
ấm
nương
dâu,
là vốn
liếng
yêu thương
cho cuộc
đời..."
Tài Liệu Tham Khảo
"Bông Hồng
Cài Áo", Thích Nhất Hạnh
Trích từ
http://vnthuquan.net
|